“Không thể chết sao?”
Ngụy Bình Sinh thoạt đầu ngẩn ra, ngay sau đó lộ vẻ bừng tỉnh. Lão đã sống mấy ngàn năm, lại chưởng quản một phương thần phủ tiên tộc, đương nhiên không phải kẻ ngu muội. Lão chắp tay hướng về phía Lý Hành Ca: “Vẫn là Sở hầu nhìn xa trông rộng.”
Lý Hành Ca xua tay, sắc mặt không chút gợn sóng.
Việc Sở Châu Thôi thị có tu sĩ Thần Phủ cảnh đại viên mãn quả thực nằm ngoài dự liệu của Lý Hành Ca.




